Hợp đồng lọ lem và hai chàng hoàng tử – Chap 23

- Ken… đã 2 năm rồi, anh nhất định ko muốn nhìn em sao? – gạt đi giọt nước mắt còn đọng… nó nhìn anh say đắm, giọng oán trách … - Chào cô, Boo… Cô lại đến thăm Ken à? Chắc lại vừa đáp máy là đến đây phải ko? – Từ phía ngoài vọng vào 1 giọng nói trầm trầm hiền hậu cắt ngang tâm tư buồn đau của nó Nó quẹt vội nước trên mặt và khóe mắt ngượng ngùng mỉm cười … - Bác sĩ, tình hình anh ấy thế nào rồi? - Cậu ấy có những chuyển biến khá tốt, gần đây có dấu hiệu phục hồi – Vị bác sĩ trung niên híp đôi mắt già nua hiền từ nhìn nó - Thật ư? Cám ơn bác sĩ… – Nó mừng rỡ quay sang nhìn anh Anh đã nằn đó 2 năm, ngoài những dây nối hỗ trỡ giăng đầy người, làn da thiếu sức sống xanh xao, khuôn mặt gầy gò khiến trái tim nó quặn thắt…đâu còn Ken đầy nhiệt huyết cao ngạo trên sân khấu đầy ánh màu, nào còn Ken thiếu gia oai phong… Tất cả tại nó… lỗi của nó… hối hận… nó hối hận vô cùng… Phải chi ngày đó anh đừng đến… ngày đó người phải nằm đây bây giờ là nó thì tốt biết mấy… Ko có gì đau đớn bằng người ở lại … - Bác sĩ, mong bác cố gắng chữa trị cho anh ấy – nó long lanh đôi mắt cầu khẩn - Cháu đừng khách sáo như vậy, đây là việc bác phải làm mà – Vị bác sĩ cảm thông nhìn nó xót xa - Cảm ơn bác sĩ Đợi bác sĩ kiểm tra tổng quát 1 lượt rời đi, nó vẫn ngồi lặng lẽ ngắm nhìn anh, nó luôn ngồi ngắm nhìn anh lâu như vậy… nắng ấm trải nhẹ lòng cũng vì vậy mà vơi chút sầu… nó nắm lấy tay anh dịu dàng, truyền vào đôi bàn tay lạnh giá 1 hơi ấm từ trái tim… - Ken… Tuần sau em lại xa anh rồi, em phải lưu diễn, mất khoảng 2 tuần…và còn quay ngoại cảnh ở bãi biển, từ đó có thể thuê thuyền ra hòn đảo của chúng ta… Anh nhớ nơi đó ko? Là nơi anh tỏ tình với em… anh…anh mau tỉnh lại, chúng ta lại cùng nhau dạo bên bờ biển… có đc ko anh… – Nó siết chặt tay anh hơn, giọng nghẹn ngào đứt quảng, mắt long lên những vệt sương mờ…hít sâu 1 hơi lấy lại bình tĩnh, nó mỉm cười yếu ớt tâm tình cùng anh – còn nữa, cuối tháng này anh Jun và chị Hyo Rin sẽ đám cưới… họ cũng rất mong anh có thể đến dự ngày vui này…. Giọng nó ngày càng nhỏ…ngày càng yếu ớt… rồi chìm vào im lặng… Ko biết từ lúc nào nó gục xuống cạnh anh chìm vào giấc ngủ… Gió nhẹ lay tấm rèm mong manh, mang mùi hương cây cỏ ngòn ngọt ngập tràn căn phòng, vây lấy 2 người đang cạnh nhau…2 trái tim kề nhau… và… tình yêu cảm động tận trời xanh đó đã theo gió mang 1 phép màu kì tích nào đó…. Trong cơn mơ… nó lại thấy anh… anh lại xuất hiện trong giấc mơ của nó… suốt 2 năm qua… nó chưa từng đc ngủ an giấc… cứ hễ nhắm mắt lại thì hình ảnh Ken cả người nhuốm máu lại đánh nó 1 cơn đau nhói… Ngày anh đc phỏng đoán khó có thể tỉnh lại… nó đã ngất lịm… mê man suốt 2 ngày, trong cơn mê, nó ko ngừng đuổi theo anh… còn anh thì cứ xa…xa dần… xa đến nỗi nó cố gào thét gọi theo anh cũng ko đc đáp trả… và tỉnh lại sau 2 ngày mê man… nó phát hiện mình ko thể thốt ra đc 1 tiếng… cổ họng như bị đứt lìa đau đớn… mẹ nó đã sợ đến chết đi sống lại… nó ngoài đôi mắt ướt át sưng mọng thì chỉ còn cái xác ko hồn… Ngày nào Jun và Rin cũng đến thăm nó … nhìn thấy nó nhốt mình trong nhà ngẩn ngơ ngồi vô hồn nhìn tận trời xa xăm là lòng anh lại dấy lên nỗi đau khổ cùng hổ thẹn tột cùng… Gần tháng trời nó ko gượng nổi… dù 2 ả rắn rết kia đã phải lãnh mức án xứng đáng cho hành động thú vật của mình cũng ko bù đc cú shock tinh thần của nó… Cho đến 1 ngày, nó bỗng mỉm cười cất tiếng nói đầu tiên trong suốt gần 2 tháng khiến mọi người ai cũng mừng như cha mẹ chết đi sống lại… Từ ngày đó nó trở lại như xưa… nhưng ai cũng biết… đó chỉ là vỏ bộc bên ngoài, còn bên trong chỉ còn là những mảnh vụn tâm hồn… Và bây giờ, anh lại xuất hiện trước mặt nó… ko giống như những cơn ác mộng, lần này anh đến bên nó, bàn tay quen thuộc của anh nắm lấy đôi tay nhỏ bé…hơi ấm mãnh liệt xâm thẳng vào tim… thật dịu dàng yêu thương… tất cả…tất cả như đều rất thật… đã rất lâu…lâu lắm rồi nó mới cảm thấy hạnh phúc như vậy… Đúng… cảm giác này thật… rất thật… rất ấm… Nó lờ mờ choàng tỉnh… Kì tích… là kì tích… ko đúng…phép màu…là phép màu… ngón tay thon gầy của anh đang nắm lấy bàn tay nó… Nó mở tròn căng đôi mắt, như ko tin chính mỉnh đả tỉnh hay chưa?… Nó ko phải mơ chứ?… anh đang cử động… trong lòng dâng lên niềm cảm xúc vỡ òa ko trời đất nào so sánh đc… đôi mắt đã lâu luôn đóng chặt đang khẽ nhúc nhích… - Bác…bác…bác sĩ… Bác Sĩ…mau…mau… bác sĩ… mau đến…mau đến – Nó nhất thời vui sướng như điên dại, loạn cả ngôn ngữ ko cất nổi nỗi niềm Tiếng gọi của nó lập tức đc 1 đoàn bác sĩ gấp rút đáp lại… thấy kì tích đang hiện ra trước mắt… ai cũng chung 1 niềm vui khôn tả nhanh bắt tay vào việc…Một lần nữa… cánh cửa phòng cấp cứu lại khép lại, mang theo trái tim thấp thỏm lo âu nhỏ bé của nó… Nhận đc tin, cả nhà nó và cha Ken cùng Jun, Rin lập tức có mặt… trên mặt ai cũng mang theo 1 tia hi vọng lớn lao…. … … ….. Từng giờ từng phút lại trôi qua như cái ngày đầu tiên anh bước vào… trái tim lạc nhi4p run rẩy ko ngừng… Đan chặt 2 tay nó ko ngừng cầu nguyện… Nó có thể đánh đổi tất cả để đem anh về bên nó 1 lần nữa… “Ken… anh phải tỉnh lại… Em nhớ anh… mọi người đều nhớ anh… anh nhất định phải tỉnh lại…” …Kong… Bảng đèn chuyển sang xanh… vị bác sĩ luôn chữa trị cho Ken chậm rãi bước ra trước sự đón chờ của mọi người… Mặt ông vẫn trầm lặng khó đoán… nhưng niềm vui ko thể kiềm nén… ông nở 1 nụ cười thật hiền chậm rãi từng lời - Chúc mừng, cậu ta đã hồi phục… Một lời vàng ngọc thốt ra như châm ngòi cho quả pháo… tất cả đều nổ vang 1 tiếng vui mừng, nước mắt lại trà ra nhưng ko phải là đau xót… mà nước mắt của niềm vui đang lăn dài… ko phân biệt ai với ai, mọi người ôm lấy nhau nức nở… khóe mắt cũng ko kiềm *** đc hạnh phúc mà mặc sức để nước tuôn trào…Nó như người cõi chết 1 lần nữa đc tái sinh… trái tim tan vỡ bao năm khoảnh khắc bắt lại nhịp đập… Anh đả trở lại…trở về bên nó… …. Trong căn phòng phục hồi… mọi người hạnh phúc dìu nhau bước đi, để lại ko gian thật tĩnh lặng cho nó và anh… Nó cười… nụ cười từ trái tim, nụ cười ấm áp… nó đang cười… cười hết trong 2 năm qua… Nắm lấy tay anh, nó chờ đợi khoảnh khắc thiêng liêng nhất như 1 lần nữa đc sinh ra trên đời này… nó muốn là người đầu tiên anh nhìn thấy… Ko phụ tấm lòng chân thành… một ngón tay bất giác co giật… dần lan ra mười đầu ngón tay… đôi hàng mi anh tuấn giật nhẹ… 1 đường chỉ mỏng hé mở lấp lánh rồi lập tức nheo lại… đã quá lâu anh ko có ánh sáng… mất khá lâu đề dần tiếp nhận lại cuộc sống… mi mắt cũng dần hé lộ đôi mắt ấm áp nồng nàn quen thuộc… Một hơi ấm từ bàn tay truyền đến cho anh sự nồng nàn yêu mến… một khuôn mặt yêu thương anh luôn nhớ rất rõ trong tiềm thức… - Ken… Và… giọng nói ngọt ngào mà đến chết anh vẫn kot hể quên… là nó… ngày anh trở lại với thế gian người mà anh nhìn thấy đầu tiên là nó…thiên thần của anh… - Ken… – nó siết chặt tay anh xúc động, đôi mắt ngập nước, từng hạt pha lê rơi lên bàn tay anh nóng ấm… Khuôn mặt anh nheo lại, đôi môi khô cằn nứt nẻ nhẹ cuộn lên 1 nụ cười yếu ớt, cổ họng khô khốc đau buốt… miệng lưỡi đắng nghét mang lại cho anh 1 trận đau tê khắp người… Cố gắng nuốt 1 ngụm nước bọt… đôi môi như đất khô giữa mùa hè nóng cháy mấp máy khó khăn thều thào nặn ra từng lời…

Comments